Chồng muốn biếu Tết nhà nội gấp đôi nhà ngoại, năm đầu làm dâu, tôi thấy chạnh lòng
Năm đầu tiên làm vợ, tôi cứ nghĩ chuyện sắm sửa, biếu Tết chỉ là bài toán chi tiêu đơn thuần. Không ngờ, chính chuyện biếu Tết hai bên gia đình lại khiến vợ chồng tôi căng thẳng suốt hơn một tháng nay.
Gia đình 4 người chi tiêu Tết hết 68 triệu, có 1 khoản ai nhìn qua cũng giật mình
Tôi chọn im lặng với mẹ chồng để giữ hòa khí, nhưng im lặng lại khiến chúng tôi xa cách hơn
Chồng tôi đề xuất rất rõ ràng: nhà nội biếu 10 triệu, nhà ngoại 5 triệu. Lý do anh đưa ra nghe qua tưởng hợp lý: “Tết mình về bên nào thì biếu bên đó nhiều hơn”. Anh nói nhẹ tênh, như thể đó là điều hiển nhiên, không cần bàn bạc thêm.
Còn tôi thì ngược lại. Càng nghe càng thấy nghẹn, nhưng lại không biết phải phản bác thế nào cho đủ đầy. Bởi vấn đề không nằm ở tiền.
Tôi không phải người so đo từng đồng. Dịp Tết, tôi chỉ mong bố mẹ hai bên đều vui, đều cảm nhận được sự quan tâm của con cái. Nhưng việc nhà nội được biếu gấp đôi nhà ngoại khiến tôi chạnh lòng. Con số ấy không chỉ là tiền, mà là cách giá trị của hai bên gia đình được đặt lên bàn cân.
Bố mẹ tôi vốn dễ tính. Nếu biết chuyện, có khi còn bảo “thôi, biếu sao cũng được”. Chính sự bao dung ấy lại khiến tôi càng áy náy. Nghĩ đến cảnh bố mẹ mình âm thầm đứng sau một “thứ tự ưu tiên” vô hình, lòng tôi nặng trĩu. Tết lẽ ra là lúc vui vẻ, sum họp, vậy mà tôi lại thấy mình đang mắc kẹt trong cảm giác có lỗi.
Tôi hiểu chồng không phải người vô tâm. Anh thương bố mẹ, lo cho gia đình bên nội, điều đó tôi luôn tôn trọng. Nhưng điều khiến tôi buồn là anh coi cách nghĩ của mình như chuẩn mực chung. Khi tôi đề nghị biếu hai bên ngang nhau cho công bằng, anh gạt đi, bảo tôi “nhạy cảm quá”, rằng “nhà nào chẳng vậy”.
Chính câu nói đó khiến tôi băn khoăn nhiều nhất. Thật sự là nhà nào cũng vậy, hay chỉ vì người ta quen với điều đó nên không ai muốn đặt câu hỏi?
Điều làm tôi mệt mỏi không phải là số tiền biếu Tết, mà là cảm giác tiếng nói của mình không được coi trọng. Tôi không muốn năm nào cũng lặp lại cuộc tranh luận này. Càng không muốn sau này con cái lớn lên, vô thức tiếp nhận suy nghĩ rằng nhà nội luôn được đặt cao hơn nhà ngoại.
Tôi mong một sự cân bằng, không phải để so đo hơn thua, mà để lòng mình nhẹ nhõm. Mỗi gia đình có hoàn cảnh và cách ứng xử riêng, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là hai vợ chồng có thể ngồi lại, lắng nghe nhau bằng sự tôn trọng.
Tôi không cần chồng phải lập tức đồng ý với mình, chỉ mong anh hiểu rằng mong muốn của tôi không xuất phát từ ích kỷ, mà từ tình cảm dành cho bố mẹ ruột. Vậy mà đã hơn hai tuần, mỗi lần tôi muốn nói chuyện nghiêm túc, anh lại viện cớ mệt, bảo “để lúc khác”.
Có lúc tôi nghĩ, hay là tự lấy tiền thưởng Tết của mình để bù thêm cho nhà ngoại cho xong. Nhưng rồi lại thấy đó không phải cách giải quyết ổn thỏa. Đã là vợ chồng, nhất là chuyện tiền bạc và gia đình hai bên, càng cần sự minh bạch và đồng thuận.
Chỉ mong Tết đầu tiên làm dâu của tôi không bắt đầu bằng một cảm giác chênh vênh như thế này.