Thứ bảy, 21/02/2026
logo
Gia đình

Tết đầu làm dâu, tôi đã khóc trong bếp

Vi An Thứ bảy, 21/02/2026, 09:33 (GMT+7)

Những giọt nước mắt lặng lẽ ấy là ký ức mà nhiều phụ nữ chắc hẳn từng trải qua trong mùa Tết làm dâu đầu tiên.

Tôi chọn im lặng với mẹ chồng để giữ hòa khí, nhưng im lặng lại khiến chúng tôi xa cách hơn

Sống chung với mẹ chồng, tôi học được cách im lặng đúng lúc

Gia đình 3 thế hệ sống chung – hạnh phúc hay áp lực?

Tết đầu tiên về nhà chồng, tôi thức dậy từ rất sớm. Ngoài trời còn se lạnh, trong nhà đã rộn ràng tiếng người, tiếng xoong nồi, tiếng gọi nhau í ới. Tôi bước vào bếp với tâm thế vừa háo hức, vừa lo lắng. Háo hức vì đây là cái Tết đầu tiên trong vai trò mới, còn lo lắng vì sợ mình vụng về, sợ làm không vừa ý, sợ bị đánh giá là “dâu mới mà chưa quen việc”.

Gian bếp hôm ấy đông hơn tôi tưởng. Mỗi người một việc, ai cũng nhanh tay, quen thuộc, còn tôi thì lúng túng từ những việc nhỏ nhất. Nhặt rau thế nào cho đúng, nêm nếm ra sao, lúc nào nên đứng dậy, lúc nào nên lùi lại… Tôi cứ quan sát rồi làm theo, cố gắng không để mình trở thành người thừa thãi giữa căn bếp đầy người thân nhưng lại xa lạ.

Có những câu nói chỉ là nhắc nhở rất bình thường, nhưng với một nàng dâu mới, lại nghe nặng nề hơn gấp nhiều lần. Tôi cười, gật đầu, tay vẫn làm việc, nhưng trong lòng thì chùng xuống. Mệt một chút, tủi một chút, nhớ nhà một chút – tất cả cộng lại thành một cảm giác khó gọi tên.

con-dau-bi-doi-qua-1642305799366507267526-0-13-480-781-crop-1642305836062575282178
Ảnh minh họa

Đến lúc bưng mâm ra, tôi đứng nép vào một góc bếp, tự nhiên thấy cổ họng nghẹn lại. Tôi nhớ Tết ở nhà mình, nơi tôi chỉ cần ngồi bên mẹ, nhặt mấy cọng rau, rồi được bảo: “Thôi vào nghỉ đi, để mẹ làm cho”. Nhớ những ngày Tết không phải để chứng tỏ mình khéo léo, giỏi giang hay đảm đang. Ở đó, tôi chỉ là con gái.

Nước mắt rơi lúc nào tôi cũng không biết. Tôi quay mặt vào trong, giả vờ rửa bát, để không ai nhìn thấy. Tôi khóc không vì ai làm gì mình, mà vì cảm giác Tết đã không còn là nơi để mình được vô tư như trước nữa. Tôi thấy mình phải cố gắng quá nhiều, phải gồng lên để làm tròn một vai diễn mà bản thân chưa kịp quen.

Tết đầu làm dâu, tôi đã khóc trong bếp như thế. Không ồn ào, không ai biết, chỉ có tôi với những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Nhưng rồi sau đó, tôi tự lau nước mắt, hít một hơi thật sâu và quay lại tiếp tục công việc. Vì tôi hiểu, đây là bước chuyển mà rất nhiều người phụ nữ đã và đang trải qua.

Nhiều năm sau nhìn lại, tôi không còn trách mình của ngày ấy. Ngược lại, tôi thấy thương. Thương một cô gái trẻ, rời xa gia đình, bước vào một mái nhà mới với quá nhiều kỳ vọng vô hình. Thương cả những giọt nước mắt trong bếp, vì chúng là dấu mốc của sự trưởng thành, của việc học cách thích nghi và mạnh mẽ hơn.

Giờ đây, mỗi mùa Tết đến, tôi vẫn vào bếp, vẫn chuẩn bị mâm cỗ, nhưng lòng đã nhẹ hơn. Tôi học cách nói khi mình mệt, học cách nhờ giúp đỡ, và quan trọng nhất là không tự ép mình phải hoàn hảo. Bởi Tết, suy cho cùng, không nên là gánh nặng của riêng ai.

Và nếu có ai đó, trong một gian bếp ngày cuối năm, lặng lẽ lau nước mắt như tôi năm ấy, tôi chỉ muốn nói rằng: bạn không yếu đuối đâu. Bạn chỉ đang học cách làm dâu, và học cách lớn lên trong một cái Tết rất khác.

Đọc thêm

Đừng bỏ lỡ

Cùng chuyên mục