Thứ sáu, 20/02/2026
logo
Gia đình

Mới sinh chưa kịp hồi sức, tôi xin ở lại ăn Tết ngoại và bất ngờ trở thành người có lỗi

Vi An Thứ sáu, 20/02/2026, 07:26 (GMT+7)

Tết năm nay đến với tôi trong một trạng thái rất khác. Không còn háo hức váy áo mới, không còn mong ngóng những chuyến xe về quê như trước. Thay vào đó là những đêm thức trắng vì con, những cơn mệt mỏi kéo dài và một cơ thể vẫn chưa kịp hồi phục sau sinh.

Tính đến Tết âm lịch, con tôi vẫn chưa đầy hai tháng tuổi. Với người ngoài, đó chỉ là một khoảng thời gian ngắn. Nhưng với một người mẹ vừa sinh con, hai tháng ấy đủ để cảm nhận rõ ràng sự thay đổi cả về thể chất lẫn tinh thần. Tôi vẫn đang trong giai đoạn ở cữ, sức khỏe chưa ổn định, giấc ngủ bị chia nhỏ theo từng cữ bú, tâm trạng nhiều lúc mong manh đến mức chỉ một chuyện nhỏ cũng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.

Vì thế, tôi đã đưa ra một mong muốn rất giản dị: năm nay, tôi xin được ở lại nhà ngoại ăn Tết. Không phải vì tôi né tránh trách nhiệm làm dâu, càng không phải vì tôi lười hay không muốn về quê chồng. Tôi chỉ hiểu rõ bản thân mình đang cần gì. Ở nhà ngoại, có mẹ ruột luôn biết tôi mệt lúc nào, cần nghỉ ra sao, có thể giúp tôi chăm em bé sơ sinh mà không khiến tôi thêm áp lực.

Chồng tôi hiểu và đồng ý. Anh đưa con lớn về quê nội đón Tết cùng ông bà. Như vậy, cả hai bên đều có cháu quây quần, còn tôi và em bé được ở lại trong một không gian an toàn, quen thuộc. Tôi nghĩ đó là cách dung hòa hợp lý nhất trong hoàn cảnh hiện tại.

13-1727749797072133077409-1727751123158-172775112364863780591-1727758304160-17277583042381817354933
Ảnh minh họa

Nhưng mọi chuyện không diễn ra như tôi tưởng. Mẹ chồng tôi không chấp nhận lựa chọn đó. Trong suy nghĩ của bà, việc tôi ở lại nhà ngoại đồng nghĩa với việc tôi “lấy cớ mới sinh để trốn Tết”, để không phải về lo toan, sắp xếp bên nhà chồng. Những lời ấy khiến tôi sững sờ, buồn bã và bắt đầu hoài nghi chính mình.

Tôi tự hỏi: mình đã làm sai điều gì?

Sai vì sinh con và chưa kịp khỏe lại?

Sai vì không đủ sức bế con nhỏ đi đường xa, thay đổi môi trường sống khi con còn quá non nớt?

Hay sai vì đã đặt sự an toàn và sức khỏe của con lên trên những khuôn mẫu quen thuộc về việc con dâu phải có mặt ở nhà chồng ngày Tết?

Có lẽ, trong suy nghĩ của nhiều người, làm dâu thì dù trong hoàn cảnh nào cũng phải “về nội”. Dù mới sinh, dù còn yếu, dù con còn đỏ hỏn. Đó được xem là bổn phận, là lẽ đương nhiên. Nhưng rất hiếm khi ai đó dừng lại để hỏi: người mẹ ấy có đủ sức hay không, có cần được nghỉ ngơi hay không.

Sau sinh, tôi không chỉ mệt về thể xác. Tinh thần tôi cũng dễ tổn thương hơn rất nhiều. Có những ngày tôi khóc mà không rõ lý do, có những đêm vừa ôm con vừa cảm thấy tủi thân, chỉ một lời nói vô tình cũng đủ khiến tôi trăn trở cả buổi. Trong giai đoạn ấy, điều tôi cần không phải là sự đánh giá hay phán xét, mà là sự thấu hiểu.

Tôi không ngăn cản chồng về quê đón Tết. Tôi cũng không giữ con lớn lại bên mình. Tôi chỉ xin cho mình và em bé thêm chút thời gian để hồi phục. Tôi không trốn tránh vai trò làm dâu, tôi chỉ đang cố gắng làm tròn vai trò làm mẹ trong giới hạn sức khỏe của mình.

Điều khiến tôi buồn nhất không phải là chuyện ăn Tết ở đâu, mà là cảm giác bị gắn mác “trốn việc”. Những đêm thức trắng, những cơn đau sau sinh chưa dứt, những lo lắng khi con chỉ cần hắt hơi hay quấy khóc… dường như không được nhìn thấy. Người ta chỉ nhìn vào việc tôi không về Tết và từ đó kết luận.

Đã có lúc tôi tự trách bản thân. Giá như mình khỏe hơn, giá như con lớn thêm chút nữa, có lẽ mọi chuyện đã dễ dàng hơn. Nhưng rồi tôi nhận ra: phụ nữ sau sinh không nên tự mang cảm giác có lỗi. Sinh con đã là một hành trình đầy vất vả. Chăm con sơ sinh lại càng cần được yêu thương và bảo vệ.

Tết vốn là dịp để sum vầy, để nhẹ lòng sau một năm dài. Thế nhưng với nhiều người mẹ mới sinh, Tết đôi khi lại trở thành một áp lực vô hình – áp lực phải đúng vai, đủ lễ, phải gồng mình cho vừa lòng người khác, dù bản thân đang rất cần được nghỉ ngơi.

Tôi tin rằng mình không sai. Tôi chỉ đang chọn điều phù hợp nhất cho hoàn cảnh của mình và con. Và có lẽ, điều tôi mong mỏi nhất trong cái Tết này không phải là sự đủ đầy hình thức, mà là một cái Tết bình yên – nơi một người mẹ sau sinh được lắng nghe, được tôn trọng và không phải thấy mình có lỗi chỉ vì đã chọn chăm sóc bản thân và con nhỏ.

Đừng bỏ lỡ

Cùng chuyên mục