Truyện ngắn: 18 độ C

Năm mươi tuổi, ông không còn muốn chuyện ly hôn hay kết hôn. Nhưng cô gái ấy đã mang đến cho ông cái tin ông trông đợi cả đời và ông phải có trách nhiệm với con mình… Truyện ngắn của Vi Phong

Đã mười hai năm rồi ông mới lại trong vòng tay một người đàn bà không phải vợ mình.

Ông trở dậy, hé mắt nhìn đồng hồ. Gần sáu giờ sáng. Ông nghĩ mình sẽ về nhà. Hẳn cô cảm nhận được ông muốn đi nên vòng tay ôm ông thật chặt. Ông khẽ cúi xuống áp môi lên tóc cô, ý là tạm biệt, nhưng tay cô ghì chặt lấy cổ ông. Có lẽ cô muốn cuốn chặt ông lần nữa. Ông nhớ lại đêm qua. Mùi da thịt của cô, cái nóng trong hơi thở, nhưng giờ ông phải về nhà.

– Đừng đi…

Giọng cô khe khẽ, còn ngái ngủ. Ông gỡ tay cô, áp môi lên cánh tay mịn màng. Ông rời căn hộ khi trời dần sáng. Lũ sinh viên của ông, mỗi lần thấy ông đều chạy đến hoan hỉ, hỏi ông về cuốn sách hay bộ phim nào đó. Chúng không ngừng đặt câu hỏi: “Thầy ơi, thầy nghĩ sao về cuốn Lolita? Có đáng đọc không thầy?”, “Thầy ơi, thầy dự đoán năm nay phim nào đoạt giải Oscar?”… Khi ông sải bước trong sân trường, những cô cậu sinh viên vây quanh ông. Đôi khi, ông nghĩ, có lẽ ý nghĩa đời ông vỏn vẹn có thế, trong những ánh mắt mong chờ của đám học trò.

Chiều tối qua, bị thúc đẩy bởi cảm giác cô đơn, ông gọi cho cô và mời cô ăn tối, nhưng lúc đó cô đang khóc. Cô nói ông có thể đến chỗ cô và cô sẽ nấu cho ông ăn. Ông lưỡng lự và rồi đồng ý. Ông quen cô từ hai tháng trước, trong một buổi triển lãm tranh. Cô ba mươi, ông năm mươi. Tuổi tác khiến ông ngần ngại, nhưng trong tình bạn thì tuổi tác cũng chẳng đáng kể.

Ở căn hộ của cô, họ gần như không ăn uống gì. Cô buồn vì tình yêu tan vỡ. Cô nói: “Chuyện tình mười năm của em…”. Và dù không muốn, cô cứ khóc. Một cái ôm đến như sự an ủi giữa hai con người. Song cô lại ngước mặt lên nhìn ông. Hơi ấm của cô, mùi thơm nhè nhẹ trên cơ thể và làn môi ươn ướt, sự mềm mại của cô cùng những bóng đèn trang trí hắt một màu vàng ấm cúng dịu đẹp như ánh nến. Môi họ khẽ chạm nhau nhưng trong khoảnh khắc, ông vội giằng cô khỏi mình. Cô hơi ngỡ ngàng, chớp mắt, hỏi ông, giọng nhẹ như làn khói:

– Anh không muốn à?

Ông chết trân. Mười hai năm nay ông không gần gũi một người đàn bà nào. Ông quay đi, bối rối và trốn tránh.

– Tôi không muốn lợi dụng. Và tôi đã có vợ. Tôi nhiều tuổi hơn em.

Cô dường như không nghe thấy. Cô lẳng lặng áp môi vào má ông. Một chút, một chút, ông cảm thấy sự mềm mại của đôi môi, hơi thở ấm áp và lưỡi cô chạm vào môi ông. Ông lóng ngóng hôn cô và bàn tay ông run rẩy. Ông nhớ lại lần duy nhất trong đời ông làm tình với người không phải vợ mình.

Mười hai năm trước, vợ ông tiếp tục phá thai. Trong cơn giận dữ, ông đi đến một góc đường tối om và lần đầu tiên cũng là lần cuối trong đời, hỏi giá tiền một cô gái điếm. Và mười hai năm sau, ông lại ở bên một người đàn bà, chẳng phải vợ mình.
Khi trở về nhà, ông đối diện với hiện thực và nghĩ tất cả chỉ là ký ức.

hoavan_truyen
Ông gặp lại cô, sau ba tuần. Trong ba tuần, ông vẫn đi dạy, tíu tít với đám học trò. Thời gian rảnh, ông chăm sóc mấy cây hoa trong vườn, đọc những cuốn sách và xem những bộ phim điện ảnh đáng chú ý. Vợ ông vẫn tạt về nhà, giữa những chuyến công tác trong và ngoài nước, những buổi họp hành, hội nghị. Hạn hữu hai vợ chồng ăn chung một bữa cơm trong im lặng. Họ ở hai phòng riêng biệt.

Cô bước lại gần ông, tươi cười. Những lọn tóc rủ trên gương mặt cô. Khi cô đứng sát ông trong buổi triển lãm mỹ thuật của người bạn cũ, ông thấy tim mình chao đảo. Đột nhiên ông chỉ muốn được ở riêng với cô. Và khi cô ghé sát tai ông thầm thì: “Chương trình có vẻ đơn điệu anh nhỉ?”, ông nhìn sâu vào mắt cô. Ông tựa người trên chiếc ghế sô-pha gần cửa sổ, tay khẽ với tấm rèm. Những giọt nắng vàng ươm len lỏi theo khoảng hở chiếu trên tấm lưng trần của cô. Cô nằm dài trên người ông, khẽ ngủ. Ông nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ chiều. Ông siết chặt cô trong một cái ôm và kéo tấm chăn sắp tuột khỏi người cô. Cô mở to mắt nhìn ông. Ông hôn cô và bảo:

– Anh phải về.

– Hôn em lần nữa – cô nói.

Và ông hôn cô. Ông không biết việc này sẽ đi đến đâu. Ngay lúc này, ông cảm thấy ông có thể bắt đầu một cuộc sống mới cùng cô. Nếu cô không thể trở thành ký ức, cô sẽ là hiện tại và tương lai.

20160820-truyen-ngan-18-do-c-writing
Khi bà đang ngả người trên giường, trên tay cầm những chồng hồ sơ, ông bước vào, nói:

– Tôi muốn ly dị.

Bà ngước nhìn ông qua cặp kính khổ to. Ông không hề biết bà đã phải đeo kính khi làm việc. Một cái gì nhói lên trong lòng ông và ông thoáng nhìn bà trong chiếc váy ngủ hở vai. Bà vẫn đẹp dù đã năm mươi tuổi.

– Ông bị điên à?

Bà nhìn ông, mặt cau lại. Bà vứt xấp hồ sơ sang một bên, tháo gọng kính và bước xuống giường. Bà khoác áo choàng, buông người trên ghế. Rồi bà châm thuốc hút. Ông không hề biết bà hút thuốc. Bà tôn sùng sự sạch sẽ. Bà ghê sợ mùi khói thuốc. Ông đã bỏ thuốc lá vì bà khi hai người yêu nhau.

– Tại sao bà lại hút thuốc? – Ông hỏi bà, với tay rút điếu thuốc ra khỏi môi bà. Bà lại châm điếu khác.

– Chỉ khi một mình và giờ trước mặt ông.

Ông không hiểu ý bà. Bà lúc nào cũng tràn đầy năng lượng cho những chuyến đi, những cuộc gặp gỡ, hết nhân vật mấu chốt này đến nhân vật trọng yếu khác… và sẵn sàng giết những đứa con. Không có người đàn bà nào như thế. Mười hai năm trước, ông đã từng hét lên: “Cô là người đàn bà không có trái tim”.

– Sao cũng được, không quan trọng. Tôi muốn ly dị. Tôi đã làm đơn. Bà chỉ việc ký vào, tôi không lấy gì, tất cả tài sản là của bà.

Bà nhìn tờ đơn với ánh mắt hờ hững. Ông đã nghĩ, hơn một lần, nếu có lý do khiến bà không chủ động ly hôn, thì hẳn vì sợ ảnh hưởng đến danh tiếng và tài sản của mình. Ánh mắt của bà, sự lạnh lẽo, nét nghiệt ngã trên gương mặt và dáng vẻ buông tuồng, những vòng khói thuốc đặc quánh. Ông thấy bà xa lạ nhưng quyến rũ khác thường. Ông sợ cách mà bà khiến ông không thể rời mắt khỏi bà.

– Tại sao? Với người như ông, phải có một lý do nào đó. Thậm chí mười hai năm trước ông cũng không làm thế này với tôi. Chắc chắn không phải vì đàn bà. Nói cho tôi biết sự thật, tôi sẽ suy nghĩ.

Ông nghĩ đến cô. Khi họ ở bên nhau và cuộc sống mới ông có thể bắt đầu. Ông đã năm mươi tuổi rồi, ly hôn và kết hôn chẳng còn là điều ông muốn làm ở tuổi này. Nhưng cô nói với ông: “Em có thai rồi”. Điều ấy, ông không bao giờ còn nghĩ đến nữa, từ sau lần vợ ông phá thai, ở tuổi ba mươi tám, ông đã nghĩ đó là cơ hội cuối cùng của bà, của ông. Và giờ, cô sắp cho ông một đứa con.

– Tôi đã qua lại với một người phụ nữ. Tôi sẽ không xin bà tha thứ. Cuộc hôn nhân của chúng ta sớm đã chết rồi. Đáng lẽ chúng ta phải làm việc này sớm hơn. Tôi không muốn lừa dối bà.

– Ông đã yêu người đàn bà khác?

– Cô ấy hồi sinh tôi. Giá mà bà giữ lại, dù chỉ một đứa.

Ngày yêu nhau, ông đã kể với bà, ông lớn lên mồ côi, ông thèm khát một gia đình, và sau này, ông muốn có nhiều con.

– Đừng nhắc chuyện cũ nữa. Nếu ông không quá coi trọng chuyện con cái thì chúng ta đâu có mệt mỏi thế! Hóa ra bây giờ vì người đàn bà khác mà ông bỏ tôi?

– Chính bà đã bỏ tôi, có lẽ từ những năm đầu chúng ta lấy nhau. Tôi không ngại nói với bà, cô ấy đã có thai. Tôi không thể vô trách nhiệm với con mình.

Bà ngả người trên ghế, nhả khói thuốc trên không trung, dáng vẻ mệt mỏi, dửng dưng. Mãi sau bà nhìn thẳng vào mắt ông và nói dứt khoát:

– Ông cho tôi thời gian, tôi sẽ suy nghĩ và giải quyết dứt điểm việc này. Để tờ đơn lại và đi đi.

Khi ông rời khỏi phòng bà, bà vẫn ngồi nguyên trên ghế. Và hút thuốc, suốt đêm.

hoavan_truyen
“Cả đời tôi không muốn để ông nhìn thấy kết quả xét nghiệm này. Những cái thai không phải của ông. Để có được vị trí như ngày hôm nay, tôi đã phải trả giá. Đó chỉ là công việc, là tai nạn”.

Bà viết những dòng rất vội: “Tôi phải bay gấp. Sau chuyến đi, tôi sẽ hạn chế công việc. Tôi sẽ sắp xếp một chuyến du lịch, chỉ tôi và ông, tìm lại những ngày đã mất”. Và bà không quên tái bút: “Tôi yêu ông” và tái tái bút: “Cô gái ấy thực sự mong và đã nghĩ đó là con ông” và tái tái tái bút: “Đợi tôi”.

Ông có giờ giảng sớm. Ông đứng trước gương, cạo râu, cài hàng nút trên áo sơ- mi, mấy nút áo ở cổ tay. Ông lồng chiếc đồng hồ vào cổ tay và khoác thêm một chiếc áo măng tô mỏng màu tro xám. Dạo này trời trở lạnh.
Mấy con chim bồ câu sà trên vỉa hè, thi thoảng vút bay trước đầu xe ông. Ông nhìn theo những cánh chim, mắt hơi nhòa đi. Ông nghĩ đến tờ note viết vội, ông áp tay lên túi áo khoác. Trong đó bà viết: “Tôi yêu ông”, “chỉ tôi và ông, tìm lại những ngày đã mất” và hai chữ cuối cùng: “Đợi tôi”. Một cơn choáng đột nhiên xâm chiếm ông. Ông loạng choạng, vội tấp xe vào ven đường. Ông cảm thấy mệt, ý nghĩ cuối cùng lướt qua tâm trí: “Tôi đã đợi bà gần như cả đời tôi”. Và ông gục chết. Bản tin thời tiết nói rằng sáng nay lạnh 18°C, mọi người hãy mặc áo ấm.

Mục Truyện ngắn/Tiếp Thị Gia Đình

Bình luận